Đêm wa trời lại mưa, thao thức ko ngủ được, ánh đèn thành phố mờ đi trong
làn nước trắng xóa, tan dần, yên lặng, chỉ còn tiếng mưa.

Lâu lắm rồi tôi mới
có cảm giác bâng khuâng vậy. Tôi ngắm,ngắm những hạt mưa lăn trên tấm
kính, ngắm cảnh đêm thành phố qua làn mưa, ngắm chính mình, chợt tôi khẽ
hát: “two am and the rain’s falling…”. Giai điệu của bản nhạc ấy ko bít tôi đã
nghe bao nhiêu lần rùi vậy mà hum nay tôi cũng ko bít tại sao? Tôi hát như thể
bài hát đó là bài hát của mình chỉ dành riêng cho mình. Ngồi bên khung cửa
sổ, nhìn xa xăm.

Hát. Và nhớ………………
**********************
“First cut is the deepest” đó là tên 1 bài hát tôi tình cờ thấy trên MTV, chẳng
hiểu sao tôi lại ấn tượng với cái tựa bài hát đó. “ Có lẽ vì tính bác học cao nên
mày mới kết”. Phong nói vậy. Phong là thằng bạn thân và cũng là hang xóm
của tôi. Hồi trước tôi ghét nó lém tuy ko co học chung trường cung nó nhưng
ngày đầu tiên nó chuyển đến đây tôi đã ko có cảm tình với cái thằng “người thì
cao mà não thì ngắn, cái mũi to như cái gáo , răng đã vàng lại còn suốt ngày
nhe ra lảm o nhiễm môi trường”. Và rồi “đại chiến thế giới lần thứ nhất” nổ ra
suốt những năm tôi học cấp 2 cũng là những năm tên đó sống ở xóm tôi.
Bọn cùng xóm bắt đầu giở trò gán ghép tùm lum làm tôi càng thêm ghét cái
tên ấy hơn nữa. Cuộc đại chiến chuyển sang thời kỳ “chiến tranh lạnh”. Không
một đứa nào chịu hé răng nói với nhau dù chỉ nửa từ. Cứ như vậy cho đến
cuối năm lớp 9. Và rồi một ngày mưa, tôi lùng bùng trong cái áo mưa trở về
nhà, mệt mỏi sau 5 tiết học.Và wa làn mưa mờ ào,tôi thấy điều kỳ lạ. Phong
đưa cho bà lão ăn mày cái áo mưa của nó. Tôi không nghĩ cái thằng vênh váo
ấy sẽ làm thế….
Tôi online. Nick hắn cũng đang sáng. Tôi chợt nhớ lại câu chuyện lúc nãy.
Buzz !!! Phong nhảy vào nick tôi làm tôi giật bắn cả mình. Hình như đã hơn 1
năm rùi tôi ko chat, ko nói chuyện với hắn ta.
-Bộ thấy lạ làm à sao mà đứng đờ người ra đó?
-Đứng đờ ra đâu?
-Thôi xin, chối cái j?
-Ứ tao thấy lạ đấy có sao ko?
-Đó, cứ nhận đi cho nó tiến bộ
-Tao hỏi mày sao mày làm thế?
-Làm j?
-Thì đó…..
-Ah…Thế phải làm sao thì mới làm thế hả?
-Ngừoi bình thường thì ko nhưng mày chắc có
_Thôi tao có việc, out đây
Đó là lần đầu tiên tôi và hắn nói chuyện tử tế. Rồi những lần chat sau đó tôi
khám phá ra hắn ko đến nỗi tệ như mình đã tưởng. Tình bạn giữa chung tôi từ
từ được hàn gắn. Hình như cãi nhau là biểu hiện tốt của 1 tình bạn. Một ngày
ko cãi nhau là thể nào cũng có chuyện. Và đúng là có chuyện thật. Như mọi
ngày hắn đến lớp và cũng ko wên ghé nganh nhà chào cô bạn vài câu đanh
đá. Tôi cũng đã wen và thường chào lại 1 cách lịch sự ko kém. Nhưng hum
nay thì tôi chỉ im lìm, gật đầu khác hẳn với mọi ngày. Đi học về , tôi lặng lẽ ngồi
trước cửa sổ nhà, mắt nhìn về xa xăm. Dường như hắn cũng nhận ra được vẻ
bất thường của tôi. Tôi dắt xe ra khỏi nhà để đi dạo, chợt giật mình khi thấy
hắn đứng chặn trước mũi xe. Mặt hắn nghiêm trọng:
-Đi theo tao
-Đi đâu? Làm j? tại sao?
-Đi thì bít
Hắn lôi tôi đến cây cầu mà tôi, hắn và đám bạn hàng xóm thường rủ nhau ra
chơi mỗi chiều. Tôi ngạc nhiên khi thấy hắn dẫn tôi lên đây. Hắn nói:
-Đua ko em? Xem ai lên cầu nhanh hơn!
-Ai là em hả? Đua thì đua ai sợ, bắt đầu.
Tôi gồng chân lên đạp,tôi ko thể thua cái tên ấy được. Gío trên cầu mát rượi.
Từng cơn gió tạt vào mặt thật thoái mái. Tôi thấy mình tự do, ko còn bức bối,
và hình như là tôi đang bay.
Và rồi mưa…….Trời đổ cơn mưa. Tôi phanh gấp luýnh quýnh tìm áo mưa.
Hắn vụt lên đầy kiêu ngạo:
-Chịu thua rồi à? Nhận tao là anh đi
-Còn lâu mới chịu thua. Nhưng trời mưa
-Mưa thì sao! Mày chưa tắm mưa bao giờ ah?
-Tắm mưa?
-Uh, tắm mưa

Dựng xe đó, mặc kệ những hạt mưa thấm vào người. Lạnh. Tôi đưa mắt nhìn
xung quanh, mọi thứ được dát bạc, bạc của những hạt mưa, long lanh, huyền
ảo. Hắn chợt hét lớn. Tôi nhìn ngơ ngác.
-Xem đứa nào to mồm hơn. Đến lượt mày đấy.
Tôi cũng hét thật lớn, hét cho trút sạch mọi ưu tư, mọi buồn phiền. Và thấy lòng
mình nhẹ tênh. Tôi hét tiếp hét cho ko còn chút vướng bận nào. Sảng khoái.
Hắn way sang cầm lấy tay tôi và chạy, thật nhanh như đang đuổi theo 1 cái j
đó. Nước mưa như gôi sạch tất cà bụi bặm. Rồi tôi lại có cảm giác thật ấm
áp, ấm áp khi co hắn ở bên. Mưa ngày càng lớn. nhưng chính cơn mưa ấy đã
nuôi nấng cho 1 hạt mầm, hạt mầm của thứ tình cảm ko tên…tự trái tim
Từ đó tôi và hắn trở nên thân thiết hơn. Chúng tôi chia sẻ cung nhau mọi
chuyện nhưng có 1 diều duy nhất mà hắn ko nói cho tôi nghe đó chính là sau
khi tốt nghiệp hắn se theo gia đình sang Pháp định cư hẳn ở bên đó với ông
bà nội.
Trước ngày ra đi, hắn lén nhét vào cặp tôi 1 bức thư, bức thư mở đầu cũng là
kết thúc cho những tình cảm trong sáng tuổi học trò của tôi……..của
hắn……….
*************************
Đêm nay trời lại mưa, mưa như cái lần 2 đứa cùng tắm mưa và giai điệu của
bài hát mà tôi và hắn từng rất thích lại trổi dậy trong tôi. Những kỷ niệm ngày
nào của tôi và hắn lại ùa về trong tiếng mưa rơi. Không bít ở nửa trái đất hắn
có nhớ đến người bạn này như tôi đang nhớ về hắn ko……

Mưa vẫn rơi bên ngoài ô cửa sổ. Và tôi vẫn khẽ hát: “ That’s something only
love can do”……………..